5 Điều Luật Chỉ Có Ở Nước Pháp Khiến Bạn Ngạc Nhiên

1. “Luật Toubon”: “Phải” nghe nhạc Pháp trên radio Pháp

Luật 94-665 ngày 4/8/1994 về việc sử dụng ngôn ngữ Pháp, hay còn gọi là “Luật Toubon” (đặt theo tên Bộ trưởng Văn hóa Jacques Toubon năm 1994), quy định ít nhất 40% thời lượng phát nhạc trên các đài phát thanh tại Pháp phải dành cho nhạc Pháp. Điều luật được ban hành vào thời điểm nước Pháp ghi nhận sự thống trị của văn hoá từ các quốc gia nói tiếng Anh trên radio, và quá ít thời gian dành cho các tác phẩm của nghệ sĩ Pháp.
“Nhạc Pháp” trong điều luật được hiểu là các tác phẩm được sáng tác, sản xuất bởi nghệ sĩ Pháp, và có sự xuất hiện của ngôn ngữ Pháp. Nhạc Pháp cần được phát sóng trong các khung giờ cao điểm, từ 6 giờ sáng cho tới 10 giờ tối, và có tối thiểu 50% thời lượng dành cho các tác phẩm của các nghệ sĩ mới.
Vào năm 2015, các nhà đài lớn tại Pháp đã tạo ra cuộc tẩy chay trong 24 giờ nhằm phản đối điều luật này. Lý do lớn nhất đến từ sự sụt giảm đáng báo động về số lượng bài hát và nghệ sĩ Pháp. Điều này khiến cho các nhà đài liên tục phải bật đi bật lại các bài hát cũ để đáp ứng chỉ tiêu của điều luật chỉ có ở nước Pháp, gây lãng phí thời gian “vàng” phát sóng.
Cùng với xu hướng quốc tế hoá, ngày càng nhiều nghệ sĩ trẻ tại Pháp như David Guetta hay Daft Punk chọn viết lời bằng tiếng Anh để tiếp cận với nhiều khán giả quốc tế hơn - và họ không “đạt tiêu chuẩn” để được giới thiệu trên radio quốc gia. Một năm sau đó, quy định đã được sửa đổi, với chỉ tiêu giảm từ 40% xuống còn 35%.
Đọc thêm: Luật nhập cư mới của Pháp năm 2024 và những điểm đáng chú ý
2. Mặc đồ bơi cũng có quy định

Tại Pháp, luật pháp và các quy định cụ thể tại nhiều địa phương chỉ cho phép mọi người mặc đồ bơi bó sát khi bơi ở bể bơi. Điều luật chỉ có ở nước Pháp này được xây dựng nhằm đảm bảo vệ sinh tại khu vực công cộng. Theo đó, khi một người mặc đồ bơi rộng, họ sẽ gián tiếp mang theo những bụi bẩn, cát, hay các tạp chất vào trong môi trường bể bơi, gây ảnh hưởng tới vệ sinh chung.
Dù không được phát triển thành quy định chi tiết trong các văn bản pháp luật, nhưng kể từ năm 1903 tới nay, việc mặc đồ bơi bó sát đã trở thành luật bất thành văn, hoặc được nêu rõ trong nội quy của hầu hết các bể bơi công cộng tại Pháp. Nếu bạn không muốn mặc đồ bơi bó sát, bạn có thể bơi ở biển.
Đọc thêm: 10 điều cấm kỵ của người Pháp mà bạn cần phải lưu ý
Quy định này đã có những thay đổi, đặc biệt kể từ năm 2016, trước sự kiện 30 thành phố tại Pháp đã đưa ra lệnh cấm “burkini” - một loại đồ bơi che kín toàn thân dành cho phụ nữ theo đạo Hồi. Sau đó, Conseil d'État đã đưa ra một phán quyết gây ngạc nhiên, cho rằng mọi lệnh cấm burkini đều vi phạm các quyền tự do dân sự được hiến pháp quy định. Mặc dù vậy, các bể bơi vẫn có những quy định riêng để hạn chế loại trang phục này.
Vào năm 2022, làn sóng tranh cãi tại quay trở lại, khi thị trưởng của Grenoble cho phép burkini tại các bể bơi trên toàn thành phố. Việc cho phép burkini hay không, cho tới nay, vẫn là một chủ đề gây ra nhiều ý kiến trái chiều, giữa các lo ngại về sức khoẻ cộng đồng, giới hạn trong biểu đạt tôn giáo, và quyền tự do cá nhân.
3. Luật dành riêng cho bánh mì

Là một niềm tự hào trong văn hoá ẩm thực của nước Pháp, việc sản xuất bánh mì tại Pháp cần được tuân theo các quy định cụ thể của pháp luật, đảm bảo tiêu chuẩn quốc gia. Nghị định về bánh mì - Le Décret Pain (ban hành năm 1993), được ban hành nhằm bảo tồn các giá trị truyền thống của bánh mì Pháp.
Một số điểm chính trong Le Décret Pain bao gồm:
- Những chiếc bánh mì truyền thống Pháp (“pain de tradition française”) sẽ không được đông lạnh trong bất kỳ khâu nào trong quá trình sản xuất, không chứa phụ gia, và chỉ được làm từ 4 nguyên liệu: Bột mì dành riêng cho việc làm bánh; muối; nước sạch; và men nở.
- Bánh mì “pain maison” chỉ được gọi tên là “pain maison” khi bánh được nhào, nướng, và bán tại cùng một địa điểm.
- Bánh mỳ chua “pain au levain” phải được làm từ men cái theo quy định (cũng được nêu rõ trong nghị định này), có độ pH tối đa là 4.3, và có độ axit tối thiểu là 900 phần triệu (tương đương với 0.09%).
Le Décret Pain là những điều luật chỉ có ở nước Pháp dành riêng cho bánh mì, đặc biệt khi kỹ thuật làm bánh mì baguette truyền thống đã được UNESCO công nhận là di sản văn hoá phi vật thể của nhân loại.
Đọc thêm: Người Pháp ăn gì mỗi ngày?
4. Trộm tiền của vợ/chồng không bị đi tù?

Điều 311-12 thuộc Luật Hình sự tại Pháp “cho phép” người thân trong gia đình có thể thực hiện hành vi trộm cắp, lừa đảo với người nhà mà không bị truy tố, trừ một số trường hợp đặc biệt. Điều luật chỉ có ở nước Pháp này phản ánh một phần văn hoá “đóng cửa bảo nhau” ở các gia đình mà không cần sự can thiệp của nhà nước, nhằm duy trì sự gắn kết và hòa thuận trong từng nhà.
Điều luật này không được áp dụng với những gia đình đã ly thân, ly dị, và người giám hộ hoặc quản lý tài chính hợp pháp của nạn nhân. Bên cạnh đó, nếu vật bị mất cắp là tài sản thiết yếu hàng ngày của nạn nhân, như là căn cước công dân, hộ chiếu, tiền, điện thoại di động,... người thực hiện hành vi trộm cắp vẫn bị truy tố, dù là người nhà của nạn nhân hay không.
5. Không được ăn trưa tại nơi làm việc
Điều R4228-19 và điều R4228-23 của Luật Lao động tại Pháp quy định việc doanh nghiệp cần đảm bảo có không gian ăn uống tách biệt khỏi không gian làm việc cho nhân viên, cũng như đảm bảo sức chứa để tất cả các nhân viên đều có thể ngồi ăn ở ngoài khu vực làm việc.

Trong thời đại Cách mạng Công nghiệp, rất nhiều người lao động phải ăn trưa tại nơi làm việc, đa phần là các công trường, nhà máy, và rất nhiều người. Việc ăn trưa trong môi trường đầy mồ hôi, dầu nhớt, khói bụi, và các hoá chất độc hại ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khoẻ và hiệu suất làm việc của người lao động. Điều luật này ra đời vào cuối thế kỷ XIX với mục đích đảm bảo sức khoẻ và điều kiện vệ sinh cho người lao động tại nơi làm việc.
Trong thời gian diễn ra đại dịch COVID-19, điều luật chỉ có ở nước Pháp này đã tạm thời được “giãn”, cho phép người lao động được ăn trưa tại bàn làm việc, nhằm hạn chế nguy cơ lây nhiễm khi tụ tập đông người. Khi đại dịch kết thúc, điều luật lại được thi hành trở lại.
Đọc thêm: Học tiếng Pháp có sợ thất nghiệp? Cơ hội việc làm tiếng Pháp
Cho đến nay, điều luật “cấm ăn trưa tại nơi làm việc” không chỉ là một quy định nhằm đảm bảo điều kiện lao động cơ bản cho mọi người, mà còn phản ánh văn hoá làm việc tại đây. Thời gian ăn trưa được nhìn nhận như một khoảng thời gian nghỉ xả hơi sau nhiều giờ làm việc, giúp cho các nhân viên có thể trò chuyện, kết nối, và thư giãn.
Hiểu rõ 5 điều luật chỉ có ở nước Pháp trên không chỉ giúp bạn tránh những rắc rối “dở khóc dở cười”, mà còn giúp bạn hòa nhập dễ dàng hơn khi sinh sống tại Pháp.
Nếu bạn đang ấp ủ giấc mơ du học, định cư hay đơn giản là học tiếng Pháp để khám phá văn hóa Lục lăng, hãy liên hệ ngay với Je Parle Français. Đội ngũ chuyên gia của chúng tôi luôn sẵn sàng đồng hành cùng bạn trên mọi chặng đường!






.webp)